Đạo Hồng Ngọclà một lãnh đạo của Girls Act Vietnam. Câu chuyện của cô ấy sẽ là phần tiếp theo trong loạt bài “Tôi là AHF” của chúng tôi, giới thiệu những nhân viên, khách hàng và đối tác xuất sắc đang làm những điều đúng đắn để cứu sống người khác mỗi ngày.
Tôi tên là Đào Hồng Ngọc, đến từ Phú Thọ - một tỉnh miền núi ở phía Bắc Việt Nam. Hôm nay, tôi là một sinh viên đại học, một người hướng dẫn đồng đẳng, và là một cô gái trẻ đã chọn hy vọng thay vì sợ hãi. Nhưng câu chuyện của tôi bắt đầu từ nỗi đau và sự bối rối.
Khi còn nhỏ, tôi thường xuyên bị ốm, nhưng bố mẹ tôi nói đó là vì tôi ăn quá ít. Tôi không bao giờ hiểu tại sao các bậc phụ huynh khác lại không muốn con họ chơi với tôi. Tôi chỉ biết sự thật khi học cấp hai, khi các bạn cùng lớp trêu chọc tôi về việc bị nhiễm HIV. Cuối cùng, bố mẹ tôi giải thích rằng tôi sinh ra đã bị nhiễm HIV. Tin tức đó khiến tôi suy sụp. Tôi cảm thấy xấu hổ, bị cô lập, và thậm chí còn nghĩ đến việc bỏ học vì sợ bị phán xét. Mặc dù bố mẹ đã động viên tôi, nhưng nỗi sợ hãi đã chiếm lấy trái tim tôi.
Mọi thứ đã thay đổi vào năm 2020 khi các nhân viên y tế tại phòng khám ART nơi tôi nhận thuốc giới thiệu cho tôi chương trình Girls Act, một sáng kiến của AHF Việt Nam nhằm trao quyền cho các bé gái thông qua giáo dục, sự tự tin và kiến thức. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào một không gian an toàn nơi những cô gái như tôi có thể tụ tập, chia sẻ và học hỏi mà không bị phán xét. Chương trình Girls Act đã hỗ trợ tôi đồ dùng học tập, phương tiện đi lại đến trường và phòng khám, và quan trọng nhất là sự thấu hiểu. Tôi bắt đầu nhìn nhận bản thân không phải là nạn nhân, mà là một cô gái có những ước mơ đáng để đấu tranh.
Thông qua chương trình Girls Act, tôi cũng được đào tạo về Giáo dục Giới tính Toàn diện. Tôi đã học về sức khỏe tình dục và sinh sản, phòng ngừa HIV, tuân thủ điều trị và các kỹ năng sống như giao tiếp và làm việc nhóm. Được bao quanh bởi những người bạn và người hướng dẫn mới, tôi cảm thấy được yêu thương và chấp nhận trở lại. Tình yêu thương đó đã cho tôi sức mạnh.
Với sự tự tin được khôi phục, tôi trở lại trường và bắt đầu học tập xuất sắc. Điểm số của tôi được cải thiện, và các bạn cùng lớp thậm chí còn bầu tôi làm người hướng dẫn đồng đẳng. Tôi bắt đầu chia sẻ những gì mình đã học được từ chương trình Girls Act – dạy các bạn nữ khác cách bảo vệ sức khỏe, phòng ngừa HIV và đưa ra những lựa chọn sáng suốt. Năm 2023, tôi thi đỗ vào Học viện Nữ Việt Nam, học năm nhất ngành Đa phương tiện. Bên cạnh việc học, tôi làm thêm bán thời gian với vai trò biên tập viên video, nhưng tấm lòng tôi vẫn luôn hướng về việc giúp đỡ người khác.
Hôm nay, tôi tự hào nói rằng tôi không chỉ đang sống chung với HIV mà còn đang sống với một mục đích cao cả. Là một người hướng dẫn đồng đẳng, tôi tiếp tục lan tỏa những bài học mình đã nhận được, quyết tâm đảm bảo rằng những cô gái trẻ và phụ nữ khác không phải trải qua nỗi sợ hãi và sự cô lập mà tôi từng cảm nhận.
“Mọi thứ đều là vấn đề của sự lựa chọn,” tôi thường tự nhủ như vậy. Và tôi đã chọn đón nhận cuộc sống, theo đuổi ước mơ của mình và chia sẻ kiến thức để những cô gái khác có thể bảo vệ sức khỏe tình dục và sinh sản của họ. Việc tham gia Khóa huấn luyện Asia Girls Act tại Bali vào đầu tháng 8 năm 2025, cùng với các cô gái khác từ khắp châu Á, đã cho tôi một tầm nhìn mới và niềm hy vọng mới cho tương lai của mình. Girls Act đã cho tôi dũng khí để tin rằng ước mơ của tôi có thể trở thành hiện thực—và giờ đây, đến lượt tôi đền đáp lại.



