Vũ Thị Gái là một Giáo dục viên Đồng đẳng của AHF Việt Nam. Câu chuyện của cô là phần tiếp theo trong loạt bài “Tôi là AHF” của chúng tôi, giới thiệu những nhân viên, khách hàng và đối tác xuất sắc đang làm điều đúng đắn để cứu sống con người mỗi ngày.
Ánh sáng của đời tôi
Tên tôi là Vũ Thị GáiTôi sinh năm 1972, năm nay 53 tuổi. Tôi là một người phụ nữ bình thường, sinh ra và lớn lên tại một làng chài nhỏ thuộc huyện Thủy Nguyên, thành phố Hải Phòng. Tôi từng có một mái ấm gia đình giản dị, ấm áp: chồng tôi làm nghề đi biển, tôi mở một tiệm may và tạp hóa nhỏ, và chúng tôi có hai đứa con ngoan ngoãn. Cuộc sống lúc đó tuy không giàu sang, nhưng yên bình và tràn ngập tình thương.
Khi thảm kịch xảy ra mà không báo trước
Năm 2004, một cơn bão lớn đã cuốn trôi tất cả sự bình yên ấy. Sau một chuyến đi dài, chồng tôi trở về nhà và xét nghiệm dương tính với HIV. Ngay sau đó, tôi cũng nhận được kết quả tương tự. Cả thế giới sụp đổ. Chúng tôi sống trong sợ hãi, hoảng loạn và tuyệt vọng.
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ trở thành mục tiêu của sự kỳ thị. Nhưng rồi những ánh mắt dè chừng của hàng xóm và sự xa cách từ những người từng quan tâm đến chúng tôi xuất hiện. Cửa hàng của tôi vắng tanh. Chúng tôi bị đẩy vào cảnh cô lập ngay trong chính cộng đồng mà chúng tôi gọi là nhà. Chỉ một tháng sau, chồng tôi qua đời, bỏ lại tôi một mình với hai đứa con nhỏ và nỗi đau buồn chưa kịp nguôi ngoai.
Có những lúc tôi muốn bỏ cuộc…
Sau khi chồng mất, tôi rơi vào trầm cảm nặng nề. Có những đêm tôi muốn kết thúc tất cả - để thoát khỏi nỗi đau và áp lực không ngừng nghỉ. Nhưng rồi tôi nghĩ đến hai đứa con đang lớn lên từng ngày, và cha mẹ già mà tôi vẫn chưa thể đền đáp. Tôi tự nhủ: "Mình không được phép gục ngã".
Và ngay lúc tôi cảm thấy hoàn toàn cô đơn, một tia sáng nhỏ đã chạm tới tôi.
Bàn tay giúp đỡ đã cứu tôi
Một ngày nọ, một đại diện Hội Phụ nữ đến thăm tôi. Cô ấy mang theo một hộp sữa và đường nhỏ, cùng những lời an ủi chân thành. Món quà tuy nhỏ bé, nhưng tình người trong đó thật bao la. Lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện xảy ra, tôi cảm thấy mình không hoàn toàn bị bỏ rơi.
Từ cuộc trò chuyện đó, tôi hiểu rằng HIV không phải là dấu chấm hết - nếu được điều trị đúng cách và kịp thời. Ngay ngày hôm sau, tôi đến trạm y tế xã để tìm hiểu thông tin. Và ở đó, cuộc đời tôi bắt đầu bước sang một trang mới. Tôi bắt đầu hành trình điều trị.
Một hành trình mới cùng AHF
Một thời gian sau, tôi được giới thiệu đến Phòng khám ART tại Bệnh viện Đa khoa Thủy Nguyên, nơi được AHF hỗ trợ từ năm 2007 và giúp những người như tôi tiếp cận điều trị dễ dàng hơn. Đối với một người đang vật lộn tìm kiếm hy vọng, sự tiện lợi của việc chăm sóc và hỗ trợ là vô cùng quan trọng. Tôi là một trong những bệnh nhân đầu tiên bắt đầu hành trình điều trị với AHF, và kể từ đó, tôi không còn cảm thấy đơn độc trong cuộc chiến của mình nữa.
AHF không chỉ cung cấp thuốc men cho tôi mà còn cho tôi thứ quý giá hơn nhiều: hy vọng và niềm tin vào cuộc sống một lần nữa.
Nhờ sự chăm sóc tận tình của các bác sĩ và nhân viên y tế, sức khỏe của tôi dần cải thiện. Tải lượng virus của tôi liên tục được kiểm soát ở mức thấp. Tôi nhận ra rằng nếu tuân thủ điều trị nghiêm ngặt, tôi có thể sống khỏe mạnh, nuôi con và tiếp tục làm những công việc có ý nghĩa.
Từ nỗi đau đến mục đích
Ngoài việc chăm sóc bản thân, tôi còn trở thành Giáo dục viên Đồng đẳng tại AHF. Tôi tư vấn cho các trường hợp mới được chẩn đoán, tiếp cận các nhóm đối tượng chính, hỗ trợ phụ nữ mang thai nhiễm HIV ngăn ngừa lây truyền sang con, và cung cấp dịch vụ chăm sóc tại nhà cho người nhiễm HIV/AIDS.
Tôi đã từng được nâng đỡ - và giờ đây tôi muốn lan tỏa lòng tốt đó đến những ai đang cần một bàn tay giúp đỡ. Tôi tin rằng với hy vọng và sự đồng hành, bất kỳ ai cũng có thể vượt qua giông bão.
Hiện tại, tôi làm việc trực tiếp tại Phòng khám ART của Bệnh viện Thủy Nguyên. Nhiệm vụ của tôi bao gồm tiếp đón bệnh nhân, tư vấn, nhắc nhở lịch hẹn, theo dõi kết quả xét nghiệm tải lượng virus và vận chuyển mẫu xét nghiệm. Tôi đã trở thành cầu nối đáng tin cậy giữa bệnh nhân và các nhà cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe — một người bạn đồng hành vững chắc cho những người mới bắt đầu hành trình khó khăn này.
Lời biết ơn khó có thể diễn tả hết
Nếu không có AHF và sự tận tâm của các nhân viên y tế, có lẽ tôi sẽ không bao giờ có được cuộc sống khỏe mạnh, hữu ích và hạnh phúc như ngày hôm nay.
AHF không chỉ mang lại cho tôi sức khỏe mà còn cả hy vọng và cơ hội thứ hai trong cuộc đời. Với tôi, AHF không chỉ là một tổ chức – họ là một người bạn, một phao cứu sinh, và là ánh sáng đã thắp sáng cuộc đời tôi khi tôi đang ở trong khoảnh khắc đen tối nhất.
Tôi không còn là người phụ nữ đã gục ngã nữa
Hơn hai mươi năm đã trôi qua kể từ biến động đầu tiên. Tôi không còn là người phụ nữ gục ngã trước đau đớn nữa. Hôm nay, tôi là bằng chứng sống của sự đổi mới - của sức mạnh kiên cường, của niềm tin và của lòng nhân đạo.
Tôi sẽ tiếp tục hành trình mang lại ánh sáng, hy vọng và sự sống cho những người nhiễm HIV.
Bởi vì tôi biết: cuộc sống vẫn đáng sống.




